Quảng Ninh: Nữ điều dưỡng lập bàn thờ chịu tang cha trong bệnh viện dã chiến

278

Hình ảnh nữ điều dưỡng tại Bệnh viện dã chiến số 2 tỉnh Quảng Ninh nghẹn ngào đáp lễ bên bàn thờ cha được lập ngay tại bệnh viện giữa lúc dịch Covid-19 đang phức tạp, khiến cộng đồng xúc động.

Điều dưỡng Hoàng Thị Thu Hương, Bệnh viện dã chiến số 2 Quảng Ninh nhận được tin cha mất khi đang làm nhiệm vụ tại khu cách ly đặc biệt

Đó là câu chuyện của chị Hoàng Thị Thu Hương (SN 1972), Điều dưỡng trưởng Khoa B6, Bệnh viện dã chiến số 2 tỉnh Quảng Ninh.Chị Hương đã 2 tháng nay không được về nhà và khi nỗi nhớ gia đình, nhớ người thân chưa vơi thì cú sốc lớn đã khiến chị gục ngã khi chị nhận được tin cha đẻ là cụ Hoàng Văn Lộc (SN 1934, ở Cao Thắng, TP Hạ Long) qua đời.

Nỗi đau, sự mất mát này dường như nhân lên gấp bội bởi chị vì nhiệm vụ, vì quy định trong phòng chống dịch Covid-19, mà không thể về nhà chịu tang, đưa tiễn cha trên chặng đường cuối cùng.

Một đồng nghiệp của chị Hương chia sẻ, rạng sáng ngày 13/4, trong lúc đang làm nhiệm vụ thu dung, điều trị và cách ly người bệnh Covid-19 tại Khu B6, Bệnh viện dã chiến số 2 Quảng Ninh, chị Hương nhận được tin cha mất. Tuy nhiên vì đặc thù nhiệm vụ nên chị Hương không thể trở về nhà.

Chia sẻ với nỗi đau, sự mất mát không có gì có thể bù đắp nổi của chị Hương, các đồng nghiệp của chị đã giúp lập bàn thờ ngay trong bệnh viện để chị có thể tiễn đưa cha từ xa.

Vì nhiệm vụ chị Hương không thể về chịu tang và đưa tiễn cha nên đồng nghiệp đã lập bàn thờ trong bệnh viện dã chiến.

Xúc động, cảm thông và sẻ chia, Giám đốc Bệnh viện dã chiến số 2 Nguyễn Quốc Hùng đã viết một bài thơ tặng nữ điều dưỡng Hoàng Thị Thu Hương với những lời thơ giản dị mà khiến người đọc rơi nước mắt:

Trung hiếu!

Cuộc chiến này khốc liệt đúng không cha?

Cha mất mà con không về nhà

Lập bàn thờ cha, nơi dã chiến

Ôm vành khăn trắng khóc thương cha

Cao Thắng – Cao Xanh có đâu xa,

Cha mất, sao con không về nhà

Vì đâu nên nỗi, vì đâu thế?

Vì phải đứng yên, dịch bệnh qua!

Cuộc chiến này khốc liệt đúng không cha

Cha mất con không về được nhà

Tám bảy mùa Xuân, cha lìa cõi

Con đứng trong này, khóc thương cha

Con ở trong này hai tháng qua

Cách ly ngăn chặn Corona!

Vì sự bình yên của đất nước

Chiến sĩ ngành y phải xông pha

Ở nhà buồn lắm phải không cha

Cha mất sao con không về nhà!

Bất hiếu, xin cha nhận một lạy

Trước giờ cha mãi mãi đi xa

Cuộc chiến nay khốc liệt, đúng không cha.

An Nhiên